Song detail
Khách Vãng Lai
Loading music waveform
Giữa mênh mông đại dương thẳm sâu
Tâm trí này như dưới đáy sâu âm vô cực
Hải lưu mang ký ức xô về nơi ngút ngàn
Nơi chỉ còn mỗi anh nhìn thấy em
Nhiều năm sau, anh cũng đã biết rằng
Hai người hai số phận
Chữ duyên không thể vẹn nguyên
Anh như con thuyền, đời anh có mấy khi
Khách vãng lai lại quay đầu
Đành từ bỏ mong ước có em bên đời
Anh đang ngược chiều cơn gió mùa
Phù du anh một kiếp hoa trôi giữa dòng
Long đong thuyền anh đưa em về mấy lần
Đã cho em nhiều ân cần
Mà chẳng thể đủ để được cùng người song song
Chiều nay cơn gió lớn cuốn mây ngang đầu
Vị khách vãng lai hãy ở lại
Bầu bạn với anh chăng?Hải đăng ngày bão
Rọi thấu con tim này đã quá cô quạnh
Chẳng thể khâu vết thương chữa lành chính mình
Nhiều năm sau, em cũng đã biết rằng
Hai người hai số phận
Chữ duyên không thể vẹn nguyên
Em như con thuyền, đời em có mấy khi
Khách vãng lai lại quay đầu
Đành từ bỏ mong ước có anh bên đời
Em đang ngược chiều cơn gió mùa
Phù du em một kiếp hoa trôi giữa dòng
Long đong thuyền em đưa anh về mấy lần
Đã cho anh nhiều ân cần
Mà chẳng thể đủ để được cùng người song song
Chiều nay cơn gió lớn cuốn mây ngang đầu
Vị khách vãng lai hãy ở lại
Bầu bạn với em chăng?Hải đăng ngày bão
Rọi thấu con tim này đã quá cô quạnh
Chẳng thể khâu vết thương chữa lành chính mình
Tâm trí này như dưới đáy sâu âm vô cực
Hải lưu mang ký ức xô về nơi ngút ngàn
Nơi chỉ còn mỗi anh nhìn thấy em
Nhiều năm sau, anh cũng đã biết rằng
Hai người hai số phận
Chữ duyên không thể vẹn nguyên
Anh như con thuyền, đời anh có mấy khi
Khách vãng lai lại quay đầu
Đành từ bỏ mong ước có em bên đời
Anh đang ngược chiều cơn gió mùa
Phù du anh một kiếp hoa trôi giữa dòng
Long đong thuyền anh đưa em về mấy lần
Đã cho em nhiều ân cần
Mà chẳng thể đủ để được cùng người song song
Chiều nay cơn gió lớn cuốn mây ngang đầu
Vị khách vãng lai hãy ở lại
Bầu bạn với anh chăng?Hải đăng ngày bão
Rọi thấu con tim này đã quá cô quạnh
Chẳng thể khâu vết thương chữa lành chính mình
Nhiều năm sau, em cũng đã biết rằng
Hai người hai số phận
Chữ duyên không thể vẹn nguyên
Em như con thuyền, đời em có mấy khi
Khách vãng lai lại quay đầu
Đành từ bỏ mong ước có anh bên đời
Em đang ngược chiều cơn gió mùa
Phù du em một kiếp hoa trôi giữa dòng
Long đong thuyền em đưa anh về mấy lần
Đã cho anh nhiều ân cần
Mà chẳng thể đủ để được cùng người song song
Chiều nay cơn gió lớn cuốn mây ngang đầu
Vị khách vãng lai hãy ở lại
Bầu bạn với em chăng?Hải đăng ngày bão
Rọi thấu con tim này đã quá cô quạnh
Chẳng thể khâu vết thương chữa lành chính mình












