Song detail
Gã điên say
Loading music waveform
Lắm khi ta thường mơ mơ về em
Rượu nồng nhấp môi ta thường say, khi về đêm
Đời này mấy khi ta bình yên không sầu lo
Trăng sáng lên ta là ta trong xóm nhỏ
Họ nói ta điên thì sao ai mà thương
Này hỡi cô em xin thật xinh đang vấn vương
Người đã xa cho lòng ta thêm xót thương
Rồi mỗi đêm em biệt giam mình trong bốn bức tường
Ta là ngã điên đúng yêu em quên cả thể xác
Ta đâu có gì dành cho em chỉ có mang trong lời nhạc
Ta kết bạn với nửa vầng trăng em hoà mình vào sóng dữ
Em thích cách mình được sống thử một trong những cách không thể chống cự.
Và một ngày dài là ngày em khóc một mình ngồi buồn trong góc
Lời họ nói là lời gai góc họ bảo em là đồ ngốc
Những cuộc vui đi qua chóng vánh hột xoàn kim cương lấp lánh
Em tưởng mình như được chắp cách nhưng sau một đêm giấc mộng không thành.
Và em hoá điên trong sự vô vọng em vò đầu và bứt tóc
Em giải thoát mình khỏi đám đông về nhà và trong phút chốc
Cầm chai rượu, em lại nốc cho say thiệt say
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến em bị phản bội chỉ trong một giây.
Thôi em đừng khóc là lẽ tự nhiên chất chứa suy tư muộn phiền
Rồi ngày mai người cũng sẽ khác em nghĩ ta là ngã điên
Ngồi hát luyên thuyên trong con hẻm vắng
Ngồi hát luyên thuyên, điên
Lời nói đó vốn dĩ cũng chỉ là khùng
Đừng buồn nữa có níu kéo cũng chỉ vậy thôi
Lời nói đó phút chốc chớp nhoáng rồi đi
Nàng ngồi khóc nước mắt ướt đẫm hết bờ mi
Du dương tiếng đàn
Em ơi hãy nín đi em
Ngày mai bình mình nắng vàng
Tan nát sẽ hát em nghe trong lòng ta đã tàn.
Rượu nồng nhấp môi ta thường say, khi về đêm
Đời này mấy khi ta bình yên không sầu lo
Trăng sáng lên ta là ta trong xóm nhỏ
Họ nói ta điên thì sao ai mà thương
Này hỡi cô em xin thật xinh đang vấn vương
Người đã xa cho lòng ta thêm xót thương
Rồi mỗi đêm em biệt giam mình trong bốn bức tường
Ta là ngã điên đúng yêu em quên cả thể xác
Ta đâu có gì dành cho em chỉ có mang trong lời nhạc
Ta kết bạn với nửa vầng trăng em hoà mình vào sóng dữ
Em thích cách mình được sống thử một trong những cách không thể chống cự.
Và một ngày dài là ngày em khóc một mình ngồi buồn trong góc
Lời họ nói là lời gai góc họ bảo em là đồ ngốc
Những cuộc vui đi qua chóng vánh hột xoàn kim cương lấp lánh
Em tưởng mình như được chắp cách nhưng sau một đêm giấc mộng không thành.
Và em hoá điên trong sự vô vọng em vò đầu và bứt tóc
Em giải thoát mình khỏi đám đông về nhà và trong phút chốc
Cầm chai rượu, em lại nốc cho say thiệt say
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến em bị phản bội chỉ trong một giây.
Thôi em đừng khóc là lẽ tự nhiên chất chứa suy tư muộn phiền
Rồi ngày mai người cũng sẽ khác em nghĩ ta là ngã điên
Ngồi hát luyên thuyên trong con hẻm vắng
Ngồi hát luyên thuyên, điên
Lời nói đó vốn dĩ cũng chỉ là khùng
Đừng buồn nữa có níu kéo cũng chỉ vậy thôi
Lời nói đó phút chốc chớp nhoáng rồi đi
Nàng ngồi khóc nước mắt ướt đẫm hết bờ mi
Du dương tiếng đàn
Em ơi hãy nín đi em
Ngày mai bình mình nắng vàng
Tan nát sẽ hát em nghe trong lòng ta đã tàn.



